Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới: Bài Vở

Tìm theo chủ đề này:   
[ Quay lại | Chọn 1 chủ đề mới ]

Bài Vở: Hãy yêu khi còn có thể

Hãy yêu khi còn có thể

Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn.

Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng già, ông đã hiểu ra câu chuyện…

Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau suốt cuộc hôn nhân của họ và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đúng đắn.

Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là vì những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia đình riêng của chúng, đôi vợ chồng già không còn phải lo lắng điều gì. Họ muốn được tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn.

Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này, với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu vì sao, sau 40 năm chung sống, đến tuổi 70, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.

Vừa ký các giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi xin lỗi”.

“Không sao mà, tôi hiểu…” - Ông chồng già đáp lời.


Xem tiếp
Ngày 04 tháng 12 năm 2009 (4018 lần đọc)


Bài Vở: Y Học và Đời Sống

Điếc và Trợ Thính Cụ
Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức, Texas-Hoa Kỳ

Ngoài khả năng thu nhận âm thanh, thính giác còn có vai trò quan trọng trong việc trao đổi liên lạc thông tin giữa người với người cũng như giúp tâm hồn thư giãn khi nghe những lời nói dịu hiền hoặc những nhạc điệu nhẹ nhàng, thoải mái.

Thính giác hoạt động thường xuyên, khi ngủ cũng như thức. Một tiếng động nhẹ ban đêm cũng làm ta thức giấc. Một âm thanh xa vời cũng lọt vào tai dù ta có tập trung vào công việc đang làm.

Nhiều người thường không để ý tới giá trị của thính giác cho tới khi không nghe được nữa thì mới ý thức điếc là một tai họa. Nạn nhân rơi vào tình trạng cô đơn, ngơ ngác không biết diễn tiến sự việc xảy ra ở chung quanh. Có người bị trầm cảm, buồn phiền thấy mình như bị đặt ra ngoài sinh hoạt của gia đình, xã hội.

Nhưng cũng có người, bịt tai chẳng thèm nghe những điều thị phi gossip, cho đỡ bận tâm. Hoặc “điếc không sợ súng”, tỉnh bơ việc mình mình làm, chẳng cần để ý tới công luận.


Xem tiếp
Ngày 04 tháng 12 năm 2009 (3661 lần đọc)


Bài Vở: Tâm Sự Tuổi Già

HIỂU ĐỜI – TÂM SỰ TUỔI GIÀ

Tác giả: Chu Dung Cơ – Thanh Dũng dịch

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày. Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày...

Hanh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng ai mang nó đến, khi chết chẳng ai mang nó theo. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.


Xem tiếp
Ngày 02 tháng 12 năm 2009 (3916 lần đọc)


Bài Vở: Ông Tư

Ông Tư
Truyện Ngắn của Quảng Thọ

Trong xóm nhỏ vùng ven kênh Nhiêu Lộc, với những đứa trẻ nghèo, những người lớn tuổi thường gọi ông Tư là ông Tư gõ đầu trẻ vì ông là một nhà giáo lâu năm và những năm gần đây khi ông không còn đi dạy vì nghĩ hưu thì ông lại tiếp tục nghề gõ đầu trẻ bằng việc dạy kèm cho mấy đứa trẻ nghèo trong xóm. Ông dạy rất tận tình dễ hiểu, lại tốt bụng không lấy tiền mấy đứa trẻ nhà nghèo, vì có lấy lũ trẻ cũng không có tiền. Nhà chúng rất nghèo, ba mẹ chúng phải làm đủ thứ nghề để sống được ở đất Sài Gòn này, ban ngày họ bôn ba bán ve chai, đạp xe ba gác, đạp xích lô… tối đến họ lại đi làm những công việc nặng nhọc bóc vác ở các chợ cầu muối, chợ cầu ông Lãnh. Bởi vậy họ không có thời giờ để chăm sóc lũ trẻ, trong xóm chúng xem Ông như là người cha người mẹ của chúng.

- Thật tội nghiệp cho lũ trẻ quá, chúng nó có tội tình gì đâu mà phải cùng chung số phận với người lớn.


Xem tiếp
Ngày 01 tháng 12 năm 2009 (3499 lần đọc)


Bài Vở: Câu Chuyện Lửa Tàn (21)

Kính thưa Quí anh chị,
Cùng các em thân mến.

Có lẽ sao những giờ phút vui chơi xao động trong lửa trại vừa qua đã “phát tiết” ra ngoài hết những nỗi nhọc nhằn, lo toan, uất ức thường trực hằng ngày, và từng giây phút trong mỗi chúng ta. Bây giờ là giây phút lửa tàn, màn đêm đã buông trọn cùng tâm tư chúng ta trầm lắng xuống. Đến lúc có thể tâm sự giải bày những nghĩ suy chân thật tự đáy lòng vì chúng ta cùng đi chung đường, chung chí hướng nếu có tốt xấu, khổ vui gì thì cùng chung nhau san sẻ ngọt bùi.


Xem tiếp
Ngày 30 tháng 11 năm 2009 (4223 lần đọc)


Bài Vở: Cảm Niệm Ân Sư

CẢM NIỆM ÂN SƯ.

Anh chị em Lam Viên thân mến!

Trong một xã hội nay biến động phức tạp, nhất là sự chi phối cuốn hút của lợi danh; làm con người vong thân lúc nào không hay. Làm con người vong bản lúc nào không biết. Hàng ngày vẫn làm việc đi đứng nói cười. Nhưng làm việc thì không theo chánh mạng. Thân khẩu ý hành thì không theo chánh nghiệp. Nói cười thì không theo chánh ngữ. Gieo nhân tạo nghiệp như thế, làm sao có thể gặt hái được quả an vui.

Do vậy chư tôn cố vấn, Ban Hướng Dẫn GĐPTVN tại Quốc Nội cũng như Hải Ngoại cấp thời phát động phong trào cần tu học giới, chánh tri, chánh hạnh, chánh hành, trên căn bản từ bi mà cần cầu Huệ trí. Qua Sen Trắng và các pháp thoại được trao. Quý thầy thường ân cần nhắc nhở: “Bất cứ lúc nào và ở đâu, ta vẫn là ta” Đứng trước ta, đứng trước đàn em và thiện trí, ta vẫn là ta. Đứng trước chư tôn đạo hữu, ta vẫn là ta. Đứng trước chính quyền và nhân dân ta vẫn là ta. Luôn luôn khiêm ái, thấy rõ lỗi mình chăm siêng xấu hổ ăn năn chừa bỏ. Không ngang ngạnh sân si, không ngã mạn cống cao. Không hèn nhát luồn cúi. Không nịnh bợ a dua. Chúng ta mới có thể dương ngọn cờ chánh lý Phật Đà giữa biển đời nay bão giông nghiệt ngã.


Xem tiếp
Ngày 29 tháng 11 năm 2009 (4313 lần đọc)


Bài Vở: TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN RA THẾ ẤY

TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN RA THẾ ẤY

Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với Thiền sư Phật Ấn cả ngày. Hai người đối nhau luận Thiền, Đông Pha hỏi Phật Ấn:
- Ngài thấy tôi thế nào?
Phật Ấn đáp:
- Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!
Tô Đông Pha nghe nói vô cùng phấn khởi. Phật Ấn lại hỏi Tô Đông Pha:
- Ông thấy ta ra sao?
Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay:
- Giống một đống phân bò!


Xem tiếp
Ngày 28 tháng 11 năm 2009 (4960 lần đọc)


Bài Vở: Ngôi Mộ Nằm Giữa Phòng Khách

Ngôi mộ nằm giữa phòng khách một biệt thự

(Dân trí) - Một nữ Việt kiều Mỹ trước khi mất có để lại di nguyện: “khi sống chung nhà thì chết cũng muốn được ở chung” nên người nhà đã chôn người phụ nữ ấy tại chính giữa ngôi biệt thự mà chị đã bỏ tiền xây dựng.


Mộ và ban thờ chị Liên được đặt trang trọng giữa phòng khách.


Xem tiếp
Ngày 28 tháng 11 năm 2009 (3435 lần đọc)


Bài Vở: Y Học và Đời Sống

COI CHỪNG SỨC KHOẺ

Các vụ đau đớn hay bệnh tật thông thường rất có thể là chẳng có gì quan trọng… nhưng đôi khi lại vô cùng nghiêm trọng. Vì vậy chúng ta cẩn phải cẩn thận cân nhắc những gì phải làm mỗi khi sự việc xẩy ra cho chúng ta.

1- Khi không (bỗng nhiên) thấy tức thở
Lý do: có thể là do nghẽn mạch phổi(pulmonary embolus).
Nhận xét: Cảm thấy khó thở sau khi tập thể dục hay đang ngồi có thể là do vận động hay do ưu tư lo lắng. Nhưng nếu đột nhiên bị khó thở có thể là do chứng nghẽn mạch phổi do cục đông máu làm nghẹt mạch máu trong phổi. Bệnh này có thể nguy hiểm tới tính mạng. Một lý do khác là tim lên cơn đau hoặc trụy tim. Cả hai tình huống trên đều làm cho bệnh nhân thở gấp hay khó chịu hoặc cảm thấy thiếu không khí . Cẩn đưa bệnh nhân đi cấp cứu.

2- Tim đập rộn trong khi đang ngồi yên
Lý do: có thể là do lên cơn đau tim (heart attack).
Nhận xét: Đánh trống ngực (palpitations) có thể chỉ là vì ưu tư lo lắng, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của cơn đau tim hay chứng loạn nhịp tim (arrhythmia) .Nên liên lạc với bác sĩ ngay.


Xem tiếp
Ngày 27 tháng 11 năm 2009 (3494 lần đọc)


Bài Vở: Lời Khuyên của Đức Đạt-Lai Lạt-Ma (43)

Lời khuyên người hay chỉ trích kẻ khác

Nói chung, nếu có ai chỉ trích hay dù có phỉ báng tôi đi nữa thì tôi xin họ cứ tiếp tục, nếu chủ đích của họ tốt. Nếu thấy ai phạm lỗi lầm mà ta cứ lập đi lập lại với họ là tất cả đều tốt đẹp thì những lời nói của ta chẳng có một ý nghĩa gì cả và cũng không giúp ích cho họ được điều gì. Nếu nói với họ rằng những gì họ làm không gây ra tệ hại nhưng khi họ vừa quay lưng đi chỗ khác thì ta lại nói xấu họ, như thế cũng không tốt chút nào. Hãy nói những điều ta nghĩ trước mặt họ. Hãy làm sáng tỏ những gì cần thiết. Hãy phân biệt giữa cái đúng và cái sai. Nếu còn điều gì nghi ngờ thì cứ lên tiếng. Dù cho lời nói có phần nặng nề đi nữa thì cũng cứ nói thẳng ra. Khi mọi sự trở nên trong sáng thì ta cũng sẽ đạt được nhiều lợi ích hơn và những chuyện bới lông tìm vết cũng sẽ chấm dứt. Nếu ta chỉ biết dùng những lời đường mật thì sự đồn đại và dối trá vẫn tồn tại và phát sinh. Riêng với cá nhân tôi thì tôi vẫn thích những câu nói thẳng thắn.


Xem tiếp
Ngày 27 tháng 11 năm 2009 (4639 lần đọc)


Bài Vở: Vẻ Vang Dân Việt

Thưa bà, bà có nhận ra đứa trẻ mồ côi trong ảnh này không?

Bài của Marc-André Rüssau

BAMS (Báo Tấm ảnh ngày chủ nhật-Bild am Sonntag, CHLB Đức) có mặt ở Khánh Hưng, một thị trấn tại Nam Việt nam, nơi tân Bộ trưởng y tế tại Đức của chúng ta khi còn nhỏ đã từng sống trong một trại trẻ mồ côi.


Xơ Mary-Marthe với tấm hình bộ trưởng Philipp Rösler trong tay. Bà Xơ 78 tuổi tin chắc: "Anh ta khi còn nhỏ đã sống trong Cô Nhi Viện của chúng tôi, sau đó được đưa về Sài gòn để bay sang Đức."


Xem tiếp
Ngày 25 tháng 11 năm 2009 (4193 lần đọc)


Bài Vở: Xã Luận

CƯỜNG LƯƠNG GIẢ BẤT ĐẮC KỲ TỬ.

Phàm làm một việc gì, người Phật Tử cũng nghỉ đến kết quả của nó. Đừng ỷ quyền lực trong tay. Đừng ỷ vào gia sản sự nghiệp tóm thâu cả thiên hạ thì có thể mua tiên cũng được mà hành động trái với luân thường, nghịch đạo lý. Cây kim nhọn dù bọc kỹ đến đâu bỏ trong túi lâu ngày cái đầu nhọn cũng lú ra. Kẻ bị châm chích đầu tiên là kẻ sở hữu, kẻ tác tạo vậy. Hơn nữa trong đạo Phật, tất cả mọi hiện tượng trong nhân sinh và vũ trụ cũng không ngoài nhân duyên mà có. Cũng không ngoài nhân quả mà thành.


Xem tiếp
Ngày 24 tháng 11 năm 2009 (3853 lần đọc)


Bài Vở: Cây Đại Thụ Vạn Hạnh Gẩy Đổ

Viết về anh Cây Đại thụ của Trại trường Vạn Hạnh

Tôi đã đến, để kịp nhìn mặt anh lần cuối, trước khi nắp áo quan được đóng lại để tiến hành nghi thức phủ kỳ. Theo ý nguyện, khi nằm xuống tang lễ của anh sẽ do GĐPTVN đảm nhiệm, và giờ đây các anh chị thay mặt cho toàn Lam viên trong nước và trên toàn thế giới phủ lên cho anh lá cờ nền xanh lá mạ với huy hiệu hoa sen trắng mà anh đã thay mặt tổ chức dựng lên trên vùng đất Tây Nguyên này và đã gìn giữ nó suốt gần 60 năm qua.

Anh nằm đó, đôi mi khép nhẹ thật bình yên, với chòm râu bạc trắng. Khuôn mặt đó, từ lâu tôi đã khắc sâu trong tâm trí. Anh im lặng, nhưng tôi vẫn nhớ âm thanh giọng nói của anh từ sáu năm trước tại khu rừng Thác Mai, nơi hội tụ của những Trại sinh Vạn Hạnh 5 trong những ngày trại kết khóa.


HTr Cấp Dũng NGUYÊN NGỘ Trần Quang Hải


Xem tiếp
Ngày 23 tháng 11 năm 2009 (3918 lần đọc)


Câu Chuyện Lửa T: Câu Chuyện Lửa Tàn (20)

Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.

Đêm nay chúng ta chung ngồi quanh đống lửa trại này, để nói cho nhau nghe về con đường phía trước vì tuổi trẻ của các anh chị, nhìn về phía trước và nao nức phụng hiến những hoa thơm trái ngọt cho đời. Nhưng con đường chúng ta đi chưa có lúc nào bằng phẳng cả. Từ vận nước điêu linh đến những cuộc di cư vĩ đại rồi bóng tối lại phủ trùm trong đêm dài mê muội Việt Nam. Gia Đình Phật Tử được sinh ra và chuyển mình khôn lớn trong bối cảnh Quê nhà tang thương, Pháp nạn sầu thảm đó. Cho đến hôm nay đường chông gai còn trải dài trước mặt, có thể là vô tận đó hỡi các anh chị em.


Xem tiếp
Ngày 22 tháng 11 năm 2009 (3711 lần đọc)


Bài Vở: Nụ Cười

Nụ Cười
sưu tầm
 
Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trǎm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác. Một nụ cười - vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ.

Xem tiếp
Ngày 21 tháng 11 năm 2009 (3746 lần đọc)


Bài Vở: Tám Cái Biết

Tám cái biết

Kính thưa quí vị và các bạn,

Tuổi trẻ Phật giáo hôm nay đến với Phật Pháp như đi lạc vào một khu rừng đầy hoa thơm cỏ lạ, ngoài việc thưởng thức hương sắc tuyệt vời đem lại an lạc cho bản thân, các em còn muốn được biết tên, nhớ tên những danh từ Phật pháp để khi đọc sách, tham khảo có thể hiểu được dễ dàng. Đó là lý do các anh chị đi trước thường nói chuyện, trao đổi với các em của mình để vốn liếng tiếng Việt về Phật pháp được nâng cao.

Hôm nay, chúng tôi xin kính chào tái ngộ với quí vị và các bạn trong đề tài “8 cái biết” dưới hình thức một cuộc hội thoại bỏ túi giữa 3 anh em huynh trưởng trẻ A, B, C đã được làm quen với quí vị và các bạn.


Xem tiếp
Ngày 21 tháng 11 năm 2009 (3438 lần đọc)


Bài Vở: Y Học và Đời Sống

Phòng và điều trị chứng loãng xương
Bác sĩ Vũ Minh

Loãng xương là một chứng bệnh làm cho xương bị yếu, giòn và dễ bị gãy hơn bình thường. Chỉ cần một va chạm nhẹ hoặc ngã cũng có thể làm xương bị gẫy nặng. Chứng loãng xương thường được gọi là chứng bệnh âm thầm, quá trình loãng xương diễn ra từ từ nên không gây triệu chứng gì. Chỉ tới khi loãng xương nặng, xương bị gãy hoặc bị xẹp mới có biểu hiện.


Tập thể dục đều đặn giúp xương chắc khỏe. Ảnh: T.S


Xem tiếp
Ngày 20 tháng 11 năm 2009 (4044 lần đọc)


Bài Vở: Lời Khuyên của Đức Đạt-Lai Lạt-Ma (42)

Lời khuyên người không chú ý đến lời mình nói

Thường hay xảy ra trường hợp ta nhận định sai lầm hiện thực và phát biểu thành ngôn từ nhưng thật ra thì không hề có ý nói dối. « Người Tây tạng » thường kể một câu chuyện như sau : Có một người trông thấy một con cá và nhiều người hỏi anh ta cá lớn hay nhỏ. Anh ta vừa trả lời vừa ra hiệu bằng hai tay cho biết là con cá thật to. Các người khác càng hỏi vặn anh ấy. « To nhưng mà to đến mức nào ? ». Lần này thì kích thước con cá nhỏ bớt đi một chút. « Thật không, nó bằng chừng nào ? » Sau cùng thì con cá chỉ còn bé tí tẹo. Ta có thể bảo rằng ban đầu người này không hề có ý nói dối mà chỉ không chú ý đến những gì mình nói. Thật cũng lạ là có nhiều người rất thích phát biểu ba hoa theo cái lối đó. Người Tây tạng thì đã quen khi nghe lối kể chuyện như thế. Khi kể với nhau một chuyện gì, họ thường không đưa ra bằng chứng và người nghe cũng không tìm hiểu xem tin tức ấy xuất phát từ đâu, tại sao nó lại xảy ra như thế với người kể chuyện. Những ai có xu hướng phát biểu theo cái lối đó thì nên chú ý nhiều hơn nữa đến những gì mình đang nói.


Xem tiếp
Ngày 20 tháng 11 năm 2009 (4460 lần đọc)


Bài Vở: NỤ CƯỜI TA TRAO NHAU

Nụ Cười Hạo Nhiên
“ Một ngày đã đi tới, ngày nữa đã qua rồi,
Xa xa in mấy núi, lờ lững biển mây trôi ”

Kinh Tâm. Pháp Bảo

Chiều nay, bước ra sân nhìn thảm cỏ xanh non, từng chùm hoa hoàng hậu Nhật Vàng - màu hoa của sự tỉnh thức và tinh khôi - đang nở rực một góc trời và đong đưa trước những ngọn thu phai. Xung quanh mái hiên Chùa những chiếc lá vàng cứ theo gió cuốn trôi về vô định, có chú chim én vừa làm tổ vừa hót vang khúc nhạc trong tán cây cổ thụ. Con người ngoài kia thấp thoáng bước chân vội vã, khe khẽ qua loa một vài câu hỏi han rồi cũng heo hút sau bờ dậu. Chợ chùa vẫn xôn xao tán gẫu vài chén xì dầu, tức tưởi sỉ vả vào nhau mấy chuyện đời hôm qua. Đâu đó cụ già ngây thơ hỏi lũ trẻ, chiều nay “ mồng mấy tháng chín tây ” thế mà Cụ gặn cho ra bọn chúng có nhớ nhầm ngày giỗ người trưởng làng không?. Trong chiếc bóng chiều, lưng tôi cúi xuống nhặt một ít bông hoa Nhật vàng rơi thẩn thờ như còn luyến tiếc một chút dư âm của chiều thu. Hoa rất duyên dáng, cánh hoa xòe rộng như đôi bướm lả lướt rộn ràng. Tôi giật mình mùa đông đang đến gần bên người mẹ có tuổi. Cánh cửa ô gió bật khép lại lặng thinh.


Xem tiếp
Ngày 18 tháng 11 năm 2009 (3730 lần đọc)


Câu Chuyện Lửa T: Câu Chuyện Lửa Tàn (19)

Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.

Đêm nay chúng ta chung ngồi quanh đống lửa trại này – một ngày mệt nhọc đã trôi qua để ngày mai chúng ta lại tiếp thêm một ngày mệt nhọc nữa. Trong giờ phút này đã thoáng hiện trong chúng ta một ý sống, một định hướng sống, sống làm sao cho có ý nghĩa trong đời sống này. Chung quanh đây, có những anh chị làm việc thường xuyên trong máy điều hòa không khí, những anh chị phải thắt cravate hay mặc đồng phục suốt ngày, quen ngồi xô-pha hay ngủ giường êm nệm ấm… nhưng hôm nay chúng ta cùng ngồi bệt xuống đất này, cùng đong đưa võng và nằm ngủ dưới bạt lều nhìn bầu trời đầy sao mà không thấy có chút khó khăn gì, có khi ăn rất ngon và ngủ rất sâu hơn mọi ngày bình thường nữa. Đó là vì con đường chúng ta đi là phải như vậy, lý tưởng chúng ta sống nó cần như vậy, vật chất là phù hoa – được mất, có không bất ổn, mọi phương tiện cũng chỉ là thứ yếu.


Xem tiếp
Ngày 16 tháng 11 năm 2009 (3981 lần đọc)


1519 Bài Viết (76 Trang, 20 Mỗi Trang)
[ 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 | 34 | 35 | 36 | 37 | 38 | 39 | 40 | 41 | 42 | 43 | 44 | 45 | 46 | 47 | 48 | 49 | 50 | 51 | 52 | 53 | 54 | 55 | 56 | 57 | 58 | 59 | 60 | 61 | 62 | 63 | 64 | 65 | 66 | 67 | 68 | 69 | 70 | 71 | 72 | 73 | 74 | 75 | 76 ]


99114997
Page Generation: 0.26 Giây