Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới: Bài Vở

Tìm theo chủ đề này:   
[ Quay lại | Chọn 1 chủ đề mới ]

Bài Vở: Bảo Vệ Trái Cây

BẢO VỆ CÂY TRÁI
(Thị Nguyên)

Ban Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử Liên Quang họp ở Đoàn Quán, có mấy em mục đồng nép mình sát bờ rào rồi trèo lên cây Vú Sữa bên hông chùa hái trộm. Một Huynh Trưởng liền rời phòng họp chạy ra bảo các em trèo xuống và ra khỏi chùa. Các em rất sợ, tụt xuống ra khỏi sân và vụt chạy. Ôn gọi anh Liên Đoàn Trưởng và bảo:

- Huynh Trưởng của anh làm gì mà mấy đứa chăn bò sợ bỏ chạy dữ vậy? Anh Liên Đoàn Trưởng bạch:


Xem tiếp
Ngày 04 tháng 09 năm 2010 (3681 lần đọc)


Bài Vở: Câu Chuyện Lửa Tàn (60)

Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.

Chúng ta hội ngộ nhau hôm nay là do nhân duyên, không những đã hẹn gặp nhau từ tháng trước khi bắt đầu thông báo chương trình trại họp bạn này mà có thể chúng ta đã từng hẹn nhau từ những năm trước, thậm chí lâu đến cả những kiếp trước! Bởi vì sự hội ngộ của chúng ta là một cuộc “trùng phùng” hi hữu trong thế giới này – gặp nhau cho nhau niềm vui sống, dù trong chiến tranh hay đói nghèo – gặp nhau cho nhau niềm hy vọng dù cuộc đời đầy gian khó ngăn đường – gặp nhau trong niềm tin chánh Pháp hẹn một ngày vui hội Long Hoa…. Xem ra chúng ta sẽ vẫn còn gặp nhau cho đến một tương lai thế giới hòa bình.


Xem tiếp
Ngày 31 tháng 08 năm 2010 (4180 lần đọc)


Bài Vở: Con Vẹt Xanh

Con Vẹt Xanh (Nguyên tác: Thiệu Bảo Kiện – TQ)

Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở miền quê thưa người, xa lắc. Anh quyết chí lên thành phố mưu cầu tiến thân để sống tốt và giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc và những lo toan chẳng bao giờ dứt… Lòng đầy nhớ thương, nhưng chẳng về mà thăm mẹ cho được, dù tháng nào anh cũng dành tiền gửi đều đặn về cho bà… Nhưng có lần trong thư mẹ anh gửi: Con trai ơi… đã quên mẹ rồi sao… Anh đọc thư mà nước mắt lã chã.


Xem tiếp
Ngày 30 tháng 08 năm 2010 (3902 lần đọc)


Bài Vở: Ngày Hội Của Oanh Vũ Quảng Đức

CDT viết "


Hội Hiếu 2010 – Ngày Hội Của Oanh Vũ Quảng Đức
[Bài: Nón Tứ Ân; ảnh: Hồng Anh, Diệu Lạc, Thanh Tảo, Lưu Ly]

Hơn một trăm chú chim Oanh ngoan hiền đã bay về trời đại hiếu, dự một ngày hội dành riêng cho mình tại quận 9, Sài Gòn vào sáng Chủ nhật 15/8/2010. Không đâu xa lạ, đó chính là bầy Oanh Vũ thuộc 9 đơn vị GĐPT của miền Quảng Đức: GĐPT An Linh, GĐPT Chánh Đạt, GĐPT Chánh Thọ, GĐPT Thiện Hoa 1, GĐPT Thiện Hoa 2, GĐPT Thiện Hoa 3, GĐPT Thiện Hoa 6, GĐPT Từ Hiếu, GĐPT Từ Nghiêm. Ngày hội nhộn nhịp niềm vui và nhiều xúc cảm chính là Hội Hiếu hàng năm, và mái ấm già lam chở che cho bầy con ngoan là ngôi chùa cổ kính Phước Tường, nằm nép mình bên khu đô thị ồn náo.
"

Xem tiếp
Ngày 28 tháng 08 năm 2010 (3993 lần đọc)


Bài Vở: Tâm sự đẫm nước mắt

Tâm sự đẫm nước mắt của một đứa con 'bất hảo'

(Zing) - Tôi vẫn nhớ như in cảm xúc khi nhận quyết định đuổi học. Mẹ không khóc mà lạnh lùng đón nhận nó như một điều đã được dự báo trước.


Ảnh minh họa

Tôi không phải là một đứa con ngoan. Tôi đă làm mẹ buồn rất nhiều. Hôm nay tôi muốn viết để chia sẻ với mọi người, với những ai chưa hiểu được lòng của cha mẹ mình.


Xem tiếp
Ngày 27 tháng 08 năm 2010 (3531 lần đọc)


Bài Vở: Tình Yêu Của Tôi

CDT viết "
Tôi yêu gia đình tôi nơi mà tình yêu trong tôi luôn lớn dần lên từng ngày!

Khi tôi chăm chú nhìn kĩ vào đôi bàn tay của mẹ, thì lúc đó thế giới của tôi là bàn tay của mẹ ngay trong giây phút thiêng liêng đó. Không mềm mại, không trắng nõn như bàn tay của những cô gái, đôi bàn tay của mẹ đã ngã màu vàng sẫm mang đậm màu thời gian, những đường gân tay hiện rõ đến nỗi tôi có thể dễ dàng chỉ ra từng đường chỉ nhỏ, da tay không còn mềm nữa vì khoảng thời gian tần tảo nuôi chị em chúng tôi. Đôi bàn tay ấy đã làm biết bao điều cho chúng tôi, cho dù chúng tôi có giúp đỡ mẹ, nhưng mẹ luôn dành việc nặng về phần mình. Theo lớp bụi thời gian, đôi bàn tay mẹ đã bị chai nhưng mẹ không phiền hà gì cả. Đôi bàn tay ấy che chở cho những đôi bàn tay chúng tôi.
"

Xem tiếp
Ngày 24 tháng 08 năm 2010 (3774 lần đọc)


Bài Vở: Câu Chuyện Lửa Tàn (59)

Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.

Hôm nay chúng ta đang vào mùa Vu Lan. Có thể nói hơn 2500 năm trước cho đến nay chưa có một lễ hội nào lớn lao và đầy đủ ý nghĩa nhất hơn đại lễ Vu Lan. Thế nên mới có câu “Vu Lan Thắng Hội”. Vào mùa Vu Lan, các chùa thường tổ chức tụng kinh Vu Lan hay kinh Báo Hiếu Phụ mẫu ân để nhắn nhủ chư Phật tử hướng tâm vào hai đấng sinh thành và thấm nhuần phương pháp báo hiếu theo chánh Pháp qua gương Hiếu Ngài Mục Kiền Liên.


Xem tiếp
Ngày 23 tháng 08 năm 2010 (3260 lần đọc)


Bài Vở: GIỚI HẠN CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG

GIỚI HẠN CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG

Sau khi ly hôn, đứa con trai 17 tuổi của cô càng ngày càng bướng bỉnh, khó dạy.

Một đêm nọ, cô nhận được điện thoại của công an. Họ gọi tới để báo cô đến đón đứa con của mình về. Nó bị đưa về đồn công an vì lái xe trong tình trạng say rượu.

Hai mẹ con không nói chuyện với nhau cho đến chiều hôm sau.

Xem tiếp
Ngày 22 tháng 08 năm 2010 (4194 lần đọc)


Bài Vở: NHÌN VU LAN BẰNG ĐÔI MẮT TÌNH YÊU

NHÌN VU LAN BẰNG ĐÔI MẮT TÌNH YÊU
Kinh Tâm - Thích Pháp Bảo

Thuở nhỏ cứ mỗi khi đến ngày rằm Vu Lan, hình ảnh Đại Hiếu Mục Kiền Liên luôn hiện về trong tôi với đoản văn Bông Hồng Cài Aó của Thầy Nhất Hạnh. Rảo bước lang thang trên những con đường heo hút có nhiều lá vàng cũng bắt đầu rụng xuống đầy ngỏ, từng chiếc lá như một âm hưởng tiết trời vào mùa thu hiếu hạnh và vầng trăng luôn bừng sáng khắp mọi nơi có mẹ. Vào một đêm, tôi vẫn còn nhớ cái ngày Vu Lan năm Bính Tý, hai người em rủ tôi ra sau nhà hái một vài bông hoa và mấy trái chanh. Tôi cố gắng hỏi cho ra lẽ, các em hái mấy này để làm gì, chúng thật bí mật chẳng chịu nói cái điều mà nó sắp thực hiện. Bầu trời đã xuất hiện những ngôi sao lấp lánh như muốn báo hiệu niềm vui gì đó sẽ xảy ra! Vườn trong nhà bỗng sập tối, Thế là hai đứa thắp đèn dầu lên, tới đây tôi đã hiểu ra ý của hai thằng em muốn gì và Mẹ, bất ngờ nghe tiếng gọi mẹ, từ trong lều bếp mẹ vói hơi ra dòn tan là mẹ đang nấu nồi khoai mót cho các con buổi tối, tôi chợt hỏi lại, khoai mót là gì vậy mẹ? mẹ cũng phải nực cười, đáp lại - khoai mẹ đi lượm nhặt lại đó con ơi! chắc có thể là mẹ cũng nghỉ tối nay trăng sáng nên mới nồi khoai nóng cho tụi anh em tui, nhưng chúng tôi thì thầm nghĩ đây là phần thưởng mẹ muốn khích lệ trước lúc vào năm học mới. Vừa chia nhau mỗi đứa mỗi phần, sau đó khoai ai nấy bỏ gọn trong túi. Thằng nhỏ cũng biết ý thật thà thương mẹ, nó cũng bày đặt lựa cho Mẹ củ to nhất trong rổ. (Nghĩ cái cảnh khốn khổ, nhà nghèo mà tủi thân buồn bã) sau năm đó Ba tôi đã trở thành người quá khứ. Chỉ còn duy nhất là có Mẹ bên đời với mái nhà tranh xiêu vẹo những đêm khuya vắng. Chúng tôi cố cầm lại nước mắt để ngồi xích thật gần Mẹ, nắm lấy bàn tay khô khan thấm mùi sương trời và lén nhìn ánh mắt vất vã. Một bà Mẹ quê bấy lâu đã mang theo nỗi nhọc nhằn. Ăn khoai xong, bắt đầu mấy anh em chúng tôi thay phiên nhau đọc bài thơ của Thầy viết:


Xem tiếp
Ngày 19 tháng 08 năm 2010 (3562 lần đọc)


Bài Vở: Câu Chuyện Lửa Tàn (58)

Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.

Ngày mai, chúng ta có trách nhiệm dẫn dắt các trại sinh băng rừng vượt suối để đến địa điểm thứ hai trong chương trình du khảo ba ngày quanh khu vực bảo tồn sinh thái rộng lớn này. Thường trong các trò chơi lớn chúng ta hay “bày binh bố trận” tạo ra những sự kiện khó khăn để thử thách trại sinh mà những khó khăn ấy đều phải bảo đảm tính cách an toàn không làm tổn thương đến các em. Nhưng hôm nay chúng ta đang có mặt nơi mênh mông rừng thẳm này và không cần phải bày ra bất cứ những chướng ngại, khó khăn giả tạo nào, các em phải chuẩn bị sẵn sàng trong tư thế những người nhập cuộc.


Xem tiếp
Ngày 16 tháng 08 năm 2010 (3700 lần đọc)


Bài Vở: Ba Người Thầy Vĩ Đại

Ba người thầy vĩ đại

Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: "Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"

Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.


Xem tiếp
Ngày 15 tháng 08 năm 2010 (3735 lần đọc)


Bài Vở: Con là Bồ-Tát

CON LÀ BỒ-TÁT
Vĩnh Hảo
(viết thay những người làm cha mẹ,
và để tặng những thiên thần bé nhỏ trên đời)

TIẾNG GỌI CỦA LÒNG TỪ

Cơn trốt tàn nhẫn quét ngang cánh đồng trống, ngang qua những căn nhà gỗ mong manh, xoáy mạnh và bốc lên cao những người, thú, đất đá và cây cối…, rồi vô tình thả xuống lại trên những đồng cỏ và mặt đất xác xơ. Trốt qua rồi, không gì còn nguyên vẹn. Trên những dặm vuông dài là hoang tàn, đổ nát.

Con người ở đời này vẫn thường phá hoại như thế. Chỉ vì những cái tên, người ta vô tâm, lạnh lùng hãm hại và làm tổn thương kẻ khác. Cái tên đối với một số những người lớn, không đơn thuần là cái tên để gọi và để phân biệt giữa người này với người nọ; mà trở thành mục tiêu để theo đuổi những thành quả ở đời đến nỗi có thể dẫm đạp lên sự thật, đánh mất niềm tin về nhân-quả, vô ân bạc nghĩa, và không còn lòng trắc ẩn đối với nỗi khổ của con người.


Xem tiếp
Ngày 12 tháng 08 năm 2010 (3735 lần đọc)


Bài Vở: Câu Chuyện Lửa Tàn (57)

Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.

Nếu cuộc đời này không có tình thương như ruộng lúa cằn khô thiếu nước, cây khô không sinh hoa trái, sa mạc hoang vu mênh mông bão cát không có sự sống… và loài người không có tình thương thì không có sức gì ngăn cản nổi những tai họa hủy diệt vì tương tàn. Nhân loại sở dĩ kéo dài sự tương tàn chinh chiến cho đến nay, những nơi còn tranh đấu hơn thua chưa chấm dứt không phải vì họ không có tình thương mà là tình thương của chúng sinh bị vương mắc vào trạng huống “Ái - Thủ - Hữu” trong thập nhị nhân duyên đã trở thành ích kỷ và chiếm hữu. Tham lam, ghét ghen, oán hận, lợi quyền, danh tiếng… đã che mờ tâm trí làm cho họ tính toán thiệt hơn mỗi khi ai nhắc đến “lòng thương”. Chính từ những điểm này mà tình thương bị lạm dụng.


Xem tiếp
Ngày 09 tháng 08 năm 2010 (4127 lần đọc)


Bài Vở: Phần quan trọng trên cơ thể ?

Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?"

Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."


Xem tiếp
Ngày 06 tháng 08 năm 2010 (3910 lần đọc)


Câu Chuyện Lửa T: Câu Chuyện Lửa Tàn (56)

Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.

Đêm về, một màn đen bao phủ toàn thể trời đất trong bóng tối, tầm nhìn của chúng ta chỉ vỏn vẹn trong gang tấc với điều kiện có ánh đèn. Lúc này chúng ta mới thấy sự quí giá của ánh sáng, của sắc trần. Nếu Sắc trần không nương vào ánh sáng thì sắc dù có cũng như không; và nếu đôi mắt chúng ta tiếp xúc với sắc trần không do ánh sáng soi chiếu thì làm sao thấy biết! Đó là sự mầu nhiệm tương quan của nhân duyên: “cái này có thì tất nhiên cái kia cũng có”.

Từ khi bước chân vào Gia Đình Phật Tử, cái nhìn và cái biết của mỗi chúng ta có vẻ như sâu hơn, ý nghĩa hơn, và cách sống của Phật tử được chuyển hóa, được thay đổi từng phút giây trong hiện tại. 


Xem tiếp
Ngày 02 tháng 08 năm 2010 (4113 lần đọc)


Bài Vở: Một Chuyến Xe

CDT viết "


Tôi là một tài xế taxi. Không nhiều tài xế nhận làm việc ca đêm. Riêng tôi, vì cuộc hôn nhân mới tan vỡ với Rachael nên tôi đồng ý. Và vị khách của đêm cuối năm ấy để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt.

Tôi nhận được lời nhắn vào lúc 2:30 sáng. Tôi dừng xe, xung quanh vẫn tối đen, chỉ trừ ánh đèn hắt ra từ một cửa sổ nhỏ ở tầng trệt. Bình thường, cũng như mọi tài xế taxi khác, tôi chỉ bấm còi một hai lần, đợi một chút, nếu vẫn chưa thấy khách ra thì lái xe đi.

Nhưng không hiểu tại sao lần này, tôi lại ra khỏi xe, bước lên bậc tam cấp. Không khéo người ta cần mình giúp, tôi nghĩ vậy và gõ cửa.
"

Xem tiếp
Ngày 30 tháng 07 năm 2010 (4590 lần đọc)


Bài Vở: Vẻ Vang Dân Việt

CDT viết "


Một cử nhân Mỹ gốc Việt vào học tiến sĩ ở đại học Harvard ở tuổi 17


Trường Đại Học Cal State L.A. cho Vietnamese Daily biết em Alexandria Huynh, một sinh viên gốc Việt vừa ra trường năm nay được trường đại học danh tiếng Harvard nhận vào học chương trình tiến sĩ y khoa với học bổng toàn phần ở tuổi 17.
"

Xem tiếp
Ngày 28 tháng 07 năm 2010 (4192 lần đọc)


Câu Chuyện Lửa T: Câu Chuyện Lửa Tàn (55)

CDT viết "
          Kính thưa quý anh chị,
          Cùng các em thân mến.

           Chúng ta đều biết vạn pháp duyên khởi, như anh chị em mình gặp nhau hôm nay cũng là một trong các nhân duyên hy hữu, khó gặp trong đời. Lẽ ra hôm nay chính tại nơi này sẽ diễn ra một ngày họp mặt lớn lao hơn giữa các huynh trưởng ngành Đồng thuộc hai miền Liễu Quán và Khuông Việt nhưng nhân duyên của chúng ta chỉ đủ điều kiện để hội tập được các huynh trưởng cầm đoàn Oanh Vũ trong tỉnh nhà. Đó chính là túc duyên, là sự cố gắng hết sức của quý thầy cùng Ban Hướng dẫn.

            Đêm nay, bên ánh lửa tàn này ta sẽ nói với nhau nghe về sứ mệnh trọng đại đang đặt nặng lên vai những huynh trưởng áo lam. Ít ra anh chị đã từng trải qua trại huấn luyện huynh trưởng cấp I A Dục hay trại sơ cấp Lộc Uyển . Rõ ràng các trại huấn luyện không cố ý đào tạo nên những đoàn trưởng, đoàn phó chuyên cầm đoàn thanh, thiếu, hay đồng niên. Do ý thích và cũng do thiên bẩm tự nhiên mà chúng ta đã chọn sinh hoạt cùng các em ngành Oanh Vũ.
"

Xem tiếp
Ngày 27 tháng 07 năm 2010 (4969 lần đọc)


Bài Vở: Phụ Huynh Bị Sốc Vì Con Cái Bị "Mỹ Hóa" Quá Nhanh

CDT viết "

(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ)

          Mỗi lần đi học về, bé Linh vẫy tay reo từ cổng "Hello mẹ", "Hello ba", "Hello bà". Cô bé có thể nói, đọc và viết tiếng Anh thông thạo, nhưng tiếng Việt thì chỉ bập bẹ mấy câu.

           Có lẽ nhiều gia đình Việt Nam sinh sống tại Mỹ gặp trường hợp tương tự, nhất là gia đình nào mà cả vợ lẫn chồng đều đi làm. Ngay từ khi các bé còn nhỏ, cha mẹ đã gởi các bé vào trung tâm giữ trẻ (daycare center) hoặc trường mầm non (pre-school). Các bé sử dụng tiếng Anh để tiếp xúc với thầy cô và bạn bè hàng ngày nên tiếng Anh của các bé rất lưu loát chỉ sau một thời gian ngắn. Khi về nhà, nhiều gia đình lại khuyến khích bé rèn luyện thêm tiếng Anh để không thua kém bạn cùng trang lứa. Phần lớn con em người Việt khi nhập học lớp 1 đã nói tiếng Anh lưu loát và đọc, viết tiếng Anh giỏi ngang với trẻ em Mỹ. Trình độ Việt ngữ của các em thì ít khi bằng trình độ Anh ngữ. Cha mẹ hay ông bà thường không nhận ra được hậu quả của việc tập trung quá mức vào việc rèn luyện tiếng Anh cho con cháu mình cho đến khi đã quá trễ.
"

Xem tiếp
Ngày 23 tháng 07 năm 2010 (3901 lần đọc)


Bài Vở: Em bé trong chiếc hộp giấy


Baby in the Box

"Khi tôi làm việc cho Association Press, và được giao nhiệm vụ chụp hình trao trả tù binh, khi tốp người lính Mỹ cuối cùng được trao trả, năm đó là 1973, hình như tháng hai thì phải. Tôi còn nhớ ngày tôi chụp tấm hình đó là ngày tôi được lệnh đến Dinh Độc Lập để chụp buổi họp báo của tổng thống Thiệu vào buổi sáng. Người tài xế chở tôi tới Dinh Độc Lập, khi xong việc, tôi trở về thì đường phố kẹt xe quá, tôi quyết định đi bộ về văn phòng của AP nằm ngay đường Nguyễn Huệ và Lê Lợi trong một tòa nhà lớn cùng với NBC… gần đó là nhà hàng, các cửa tiệm… Vì văn phòng của tôi nằm cuối cùng của tòa nhà nên tôi đi vòng phiá sau cho tiện…


Xem tiếp
Ngày 22 tháng 07 năm 2010 (3738 lần đọc)


1516 Bài Viết (76 Trang, 20 Mỗi Trang)
[ 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 | 34 | 35 | 36 | 37 | 38 | 39 | 40 | 41 | 42 | 43 | 44 | 45 | 46 | 47 | 48 | 49 | 50 | 51 | 52 | 53 | 54 | 55 | 56 | 57 | 58 | 59 | 60 | 61 | 62 | 63 | 64 | 65 | 66 | 67 | 68 | 69 | 70 | 71 | 72 | 73 | 74 | 75 | 76 ]


95219417
Page Generation: 0.23 Giây