Tâm Tình Lam: VIẾT VỀ MỘT NGƯỜI ANH
A A A




VIẾT VỀ MỘT NGƯỜI ANH.
 
Kính anh!

Thật còn sớm để biết chắc cuộc đời mình hạnh phúc hay còn nhiều gập ghềnh trên những lối đi. Nhưng em được nghe lời tâm tình thỏ thẻ cũng dịu ngọt, cũng êm đềm trông thật dễ thương.

Gia tài của mẹ trong em, của dân tộc qua Trịnh Công Sơn là tang hoang đổ nát nhưng chưa hẳn là một nước Việt buồn. Vì khi đầu óc vươn cao, tầm tay mở rộng, tầm nhìn thật xa thì rõ là may mắn quá. Không còn gì trở ngại lối ta đi.
 
Em trở nên tích cực yêu đời. Yêu con phố nhỏ. Yêu cơn gió lốc cuốn bụi mù bay. Yêu hương cỏ may. Yêu tháng ngày xưa mình vất vả. Yêu người cha già bị gió chướng của cuộc đời quật ngã không còn chút nhuệ khí của nam nhi. Không còn chút sỹ khí người đàn ông cần có. Đã bao phen người làm em thất vọng. Đã bao phen người làm em đánh mất tuổi thơ. Em không hoài niệm quá khứ. Em không mơ ước tương lai. Em nổ lực ở hiện tại bằng đôi tay, bằng khối óc với tất cả một tấm lòng. Cảm tạ ơn đời đã cho em tuổi thơ nhiều nghiệt ngã. Cảm tạ ơn đời đã cho em nhiều xót xa. Và chính thế em mới biết cuộc đời nhiều phép lạ. Ở trong ta và quanh quẩn bên ta. Em hạnh phúc trên từng bước chân. Em hạnh phúc trong từng hơi thở. Trong giấc ngũ. Khi thức dậy chào bình minh của cuộc sống được đếm từng ngày. Làm sao em quên lời Phật dạy: “Sống chỉ một ngày mà tiến gần đến chân lý là trưởng lảo, là đại nhân. Còn sống mãi đến trăm năm mà trầm mình trong mê si nào có khác tuổi thơ trong chánh pháp. Giá trị một đời người đâu phải ở nhiều năm. Mỗi ngày em mua ít nhất là một đóa Sen Trắng. Sắc trắng là sắc nhạt nhất của tất cả mọi màu. Khi em không còn thấy em thì rõ thấu em là tất cả. Pháp giới nào không ở trong ta. Nào cần chi phải nhờ Thiện Tài đồng tử đăng nhập. Nương theo hương Sen Trắng tỏa em tìm người ươm mầm Sen Trắng tươi. Từ một cô bé trời bắt xấu được sinh ra trong một gia đình nghèo. Em đã từng chứng kiến cảnh cha mẹ gấu ó nhau, không từ nan bất cứ một ngôn ngữ hành động nào làm cho nhau cực kỳ đau khổ. Nhưng rồi họ cũng dễ dàng ôm lấy nhau khi thân thể và tâm hồn đầy thương tích với tất cả sự cuồng nhiệt dục lạc và đam mê. Em trầm cảm và bao lần lang thang trên phố cát đói lã và ngất đi gần cổng chùa mà chẳng ai đoái hoài. Trong mơ em thấy mái chùa cong sao em lại ước mơ cuộc đời phải trơn tru bằng phẳng. Em thực sự vào đời bằng chiếc áo Lam thân. Dần theo ngày tháng chúng em lớn lên. Dần theo ngày tháng chúng em nên người. Nhưng khép mình ở trong chiếc võ và bên đời nội cỏ vẫn bao la.
 
Khởi đầu Sen Trắng ngày ấy viết về những người đã ra đi và để lại một quá khứ lẫn hiện tại đau buồn. Nhưng Lam Viên và những người thực hiện với con tim yêu thương và tâm hồn cao thượng đã dấn thân trong muôn ngàn bảo chướng để Sen Trắng vươn lên cho tình Lam sáng tỏa.
 
Sen trắng đến không chỉ bằng chữ viết, ngôn ngữ thi ca. Sen trắng đến không chỉ bằng sắc màu hội họa mà còn là bằng con người với hơi thở, máu huyết thịt da.
 
Đã bao đêm chúng em nằm quây quần bên anh. Anh chỉ ru em ngũ, ấp ủ em bằng những chiếc hôn nữa nụ. Tình nồng thức dậy. Em đã nghe được mùi hương cỏ may.
 
Anh đã cho em bài học hay. Biết trân quý những gì mình đang có. Biết mở cửa tình yêu khi mình có thể. Phải biết yêu người như ta đã yêu ta. Và từ đó em gặp người trong mộng. Triết lý về tình yêu cùng cuộc sống là nhất như trong cùng một tấm lòng. Anh dìu em đi trên con đường hương cỏ may. Con đường năm xưa anh cầm tay em và bảo: con đường hiếu đạo em phải kính cha và thiết tha nghĩ về tình mẹ. Đêm ấy tất cả chúng em đều mơ thấy mẹ về. Em đã thấy bóng dáng của tình yêu. Em đã thấy bóng dáng của cuộc đời.
 
Tất cả đâu phải là phép lạ. Tất cả đều là quà tặng anh dành cho em đó. Em nhớ rõ lời anh dạy ngày nào: cho những đứa em chứ nào phải riêng em. Hãy gọi tên người tình là Ngọ vì lúc ấy bóng với ta là một, người và mình không hai. Trong tư duy xin đừng nghĩ gì khác.Tình yêu đâu phải là canh bạc mà toan tính bắt cá cả hai tay. Ngày mai lên xe hoa. Em có nghe trong gió lời anh nhỏ to dặn dò:
 
Em có nghe biển hát
Khúc ru tình
Con sóng bạc đầu tan.
 
Em có nghe rừng hát
Đoản khúc buồn
Chàng đưa nàng sang sông.
 
Hạnh phúc phải ươm mầm mới có.
Đừng dại dột mang cuộc tình đi theo.
Em hạnh phúc lòng ta đây chất ngất
Dù cho rằng lệ nhỏ cũng chong chênh.
 
Em phải biết kỷ vật nào không giá
Cuộc tình nào không lả chả lệ rơi.
Nhưng cốt lõi con tim đừng thương tật
và xác thân tròn trịa chữ trinh nguyên.
 
Tình ta
Là hương hoa chiếc xuất
Từ hương đồng cỏ nội
Từ biển khơi lai láng
Từ vân cẩu sơn hà
Từ gió chiều thiết tha.
Ta ảnh hiện trong người yêu em đó
Chàng và ta là một không hai
Em mới thấy tình yêu là vĩ đại
Và cảm tạ ơn đời đã cho ta ngày tháng qua.
 
Nhé em!
Lệ tràn mi em tưới
Cho nụ hồng đơm bông
Bầu trời kia mở rộng
Lòng em càng mênh mông
Viết đến đây lòng em thanh thoát quá
Em yêu người như em yêu ANH!
 
                HƯƠNG CỎ MAY.

 
Related Article

Nói với em (2)

Nói với em (1)

Nhìn Lại

VIẾT VỀ MỘT NGƯỜI ANH

Thăm Hỏi


100444232
Page Generation: 0.10 Giây