Thơ: Tự Lực
A A A




Tự Lực

Đôi khi đường đời chắn lối
Tự mình phải biết vượt qua
Đời chụp vào ta bóng tối
Hãy tự thắp đèn bước ra.

Lắm lúc hồn ta nhỏ lệ
Trời.. còn sớm nắng chiều mưa!
Hãy tự lau khô phiền muộn
Tàn Đông, Xuân lại sang mùa

Có những ngày vui đã mất
Luyến lưu, tìm được chăng là ?
Hãy tự đối đầu hiện thực
Dù hiện thực đầy xót xa..

- Thất bại chưa làm ta khổ
Khổ vì đuổi bóng thành công.
Mất mát không làm siêu đổ
Đổ vì.. tư tưởng chưa thông!.

Thành công, ấy là phương tiện
Mở ra hạnh phúc cho đời.
Hạnh phúc chính là chìa khóa
Sống giữa thăng, trầm.. vẫn vui.

Có những nụ cười đã tắt
Tự mình thắp lại bình minh
Thế gian nghĩa tình lạnh ngắt
Tự lòng độ lượng nhân sinh..

- Có nhiều điều trong cuộc sống
Không ai giúp được cho mình.
Người biết tự mình đứng dậy
Bước về nẻo sáng quang minh..

Như Nhiên
Thích Tánh Tuệ


 
Related Article

XUẤT GIA

VỌNG VÔ NGÔN

THƠ: LỜI CHO NHỮNG ĐỨA EM CỦA TÔI !

MỘT DÒNG SÔNG XUÂN

Ngày Xuân đọc thơ Thiền


94192912
Page Generation: 0.06 Giây