Thơ: Đôi Bờ Tử Sinh
A A A




Đôi Bờ Tử Sinh

Tử sinh, sinh tử đôi bờ
Vì chưng sợi tóc hững hờ.. gió đưa!
Ngàn sau cho tới ngàn xưa
Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần

Để lòng lạc lối phong vân..
Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà!
Tử sinh sóng vỗ ta bà
Hồn giăng kín những âm ba bổng trầm

Đường về mỗi lúc xa xăm
Cõi uyên thuở nọ biệt tăm dấu hài.
Tử sinh, sinh tử miệt mài
Lao xao mưa, nắng... bên ngoài, bỏ quên..

Thăng trầm mấy độ xuống lên
Hồn phong sương đợi bình yên một ngày ?
Tử sinh, sinh tử vần xoay
Đời chưa mỏi gối còn xây mộng bền. 

Sắc thinh.. cuồn cuộn thác ghềnh
Nào ai nhớ cõi không tên trở về.
Bên ni hạnh ngộ bên tê
Ngờ đâu, một niệm Giác, mê chuyển dời

Tử sinh, sinh tử mù khơi.
Trần tâm khép cửa, một trời Như Lai.

Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ


 
Related Article

Thông báo thay đổi giao diện

XUẤT GIA

VỌNG VÔ NGÔN

THƠ: LỜI CHO NHỮNG ĐỨA EM CỦA TÔI !

MỘT DÒNG SÔNG XUÂN


98444454
Page Generation: 0.03 Giây