Bổn Phận Đoàn Sinh
Bổn Phận Đối Với Gia Đình, Học Đường Và Đồng Đội


Làm tròn bổn phận của một đoàn sinh GÐPT nghĩa là các em sống trong khung cảnh xã hội, các em còn nhiều bổn phận đối với gia đình, học đường, bạn đồng đội và mọi người.

Những bổn phận trên đây được thể hiện đứng đắn theo tinh thần Phật Giáo, tất nhiên các em đã tiến đến thực hành năm hạnh: tinh-tấn, hỷ-xả, thanh-tịnh, trí-tuệ, và từ bi.


I. Bổn phận đối với gia đình:



- Các em phải hết lòng kính yêu cha mẹ, biết ơn cha mẹ đã sanh thành dưỡng dục.

- Phải giúp đỡ công việc cho cha mẹ

- Phải lo học hành tấn tới để cha mẹ được vui lòng, đẹp dạ.

- Khi cha mẹ ốm đau phải hết lòng săn sóc, không nề hà khó khăn khó nhọc

- Ðối với anh chị em ruột trong gia đình phải luôn thuận hoà, kính mến, phải biết vâng lời và thương yêu các anh chị em.

- Ðối với các em mình phải thương yêu dẫn dắt các em làm việc thiện trách điều ác phải tận tâm săn sóc các em khi đau yếu.



 II. Bổn phận đối với học đường:



 - Phải tôn trọng của chung

- Phải làm tròn bổn phận của một người học trò ngoan, có đức hạnh tốt, siêng năng, học hành - vâng lời dạy bảo

- Không chơi đùa lêu lổng, không theo bạn lười biếng.



 III. Bổn phận đối với đồng đội:



 - Ngoài những bộn phận như thương yêu gia đình, cha mẹ, anh chị em, mỗi chúng ta đều có những mối quan hệ không kém quan trọng đó là tình bằnh hữu.

- Phải kính trọng, thương mến và giúp đỡ bạn trong những cơn hoạn nạn.

- Nếu trong thời còn đi học hoặc cùng nghề nghiệp phải đối xử với bạn một cách chân thành.

- Khi xa bạn cũng nên năng lui tới thăm viếng bạn vì bạn là người có công giúp mình hoàn thành những sự việc tốt đẹp như tực ngữ có câu: gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.



IV. Bổn phận đối với mọi người:



Trong xã hội sự liên hệ mật thiết với ta không phải it. Những người chung quanh ta họ đã giúp ta hỗ trợ công việc hằng ngày được tốt đẹp, vậy ta phải có bổn phận giúp đỡ với họ:

 - Phải kính trọng và giúp đỡ họ trong lúc hoạn nạn.

 - Phải thành tâm, thiện chí với họ.

 
- Phải xem họ như người thân của mình.



V. Kết Luận:



Tóm lại Phật Tử là những người cầu học, cầu tiến, để trau dồi đạo đức từ tinh thần đến thể chất và từ lời nói đến việc làm. Muốn thế chúng ta phải thể hiện được các bổn phận đối với gia đình, học đường, bằng hữu và mọi người để báo đáp ân của những sự liên hệ như tục ngữ có câu: Không thầy đố mày làm nên. Nhưng câu tục ngữ này không chỉ áp dụng trong học văn mà là cách hành xử của người Phật Tử trong mọi hoàn cảnh. Nhờ ta có được phúc duyên gặp được anh chị, cha mẹ hiền lành, thầy tốt, ban hiền cũng chưa đủ, chúng ta phải biết tiếp nhận điều hay lẽ phải của mọi người mới mong trở thành một người Phật Tử chân chính và hữu ích cho quốc gia, xã hội.










[ Quay lại ]


98460671
Page Generation: 0.06 Giây